Nhân Quả - Luân Hồi

Kiếp này thiếu nợ không thể trả, kiếp sau làm trâu tới bồi hoàn

Đăng lúc: 02:12 AM 22/04/2018 0   442

Cùng Chủ Đề

Luân Hồi và Nhân Quả
Bánh xe Luân Hồi - Phật giáo Mật Tông, Tây TạngKinh sách trích dẫn:...
Câu chuyện mượn xác hoàn hồn
Câu chuyện mượn xác hoàn hồn khiến bạn phải suy ngẫm về...
Nhân quả báo ứng: Giết mèo bị báo oán, tự mình xuống âm gian chịu tội
Vũ trụ từ xưa đến nay vẫn luôn tồn tại một nguyên lý...
Nợ thì phải hoàn trả, từ xưa đến nay vũ trụ vẫn luôn tồn tại một quy luật công bằng như vậy, bất kể là thiếu nợ thứ gì, đều phải trả bồi hoàn đầy đủ. Nếu kiếp này chưa trả hết, thì sẽ lưu lại đến kiếp sau.

Vì nợ 3 gánh thóc, phải chuyển sinh thành nghé con để hoàn trả.


Vào thời nhà Thanh, có hai người bạn thâm giao chí cốt tên là Vương Tử Nhạc và Hướng Vạn Trúc. Hai người tuy không phải huynh đệ nhưng tình cảm còn thân hơn ruột thịt. Gia cảnh của Tử Nhạc khá hơn nên thường xuyên tìm cách giúp đỡ cho Vạn Trúc.

Có một năm mất mùa, Vạn Trúc tới mượn của Tử Nhạc 3 gánh thóc. Bởi vì gia cảnh túng quẫn, đã mấy năm trôi qua mà Vạn Trúc vẫn không thể hoàn lại, nên trong tâm thường mang gánh nặng. mặc dù Tử Nhạc đã nhiều lần bày tỏ rằng số thóc đó không cần phải trả lại, nhưng Vạn Trúc tâm tính ngay thẳng trung hậu, nhất định muốn hoàn lại đầy đủ.

Một ngày, hai người bạn gặp nhau, Vạn Trúc biết rõ sức khỏe của mình không được tốt, gia cảnh lại nghèo nàn, 3 gánh thóc đó xem ra khó lòng có thể trả lại được, liền nói với Tử Nhạc: “Người anh em, 3 gánh thóc này xem ra kiếp này ta không thể trả được rồi”.

Tử Nhạc nói: “Huynh trưởng, chỉ là 3 gành thóc thôi mà, từ lâu ta đã nói với huynh là không cần phải trả lại, cũng không cần bận tâm đến nó nữa”.

Vạn Trúc lại nói: “Đã nói mượn là mượn, nhất định phải trả, xem ra chỉ còn cách kiếp sau đầu thai làm trâu đến trả nợ cho huynh thôi”.

Một buổi sáng sớm, Tử Nhạc đang ngồi trong nhà nhìn ra phía ngoài, thì thấy Vạn Trúc buộc một chiếc khăn ngang eo, có thắt nơ hình con bướm chậm rãi đi tới căn phòng bên phải nhà mình, liền gọi lớn: “Vạn Trúc huynh”, nhưng không nghe tiếng trả lời. Nghĩ rằng Vạn Trúc đi vệ sinh, dù sao cũng là khách quen, nên cũng không để ý tới.

Một lúc sau, vẫn không thấy Vạn Trúc trở ra, trong tâm Tử Nhạc buồn bực liền đi tìm mà không thấy Vạn Trúc đâu, chỉ thấy con trâu đang cột ở trong chuồng đã đẻ được một chú nghé con. Dưới phần bụng của chú nghé con có một vết loang giống như hình cái nơ bướm. Con trâu mẹ đang đứng bên thè lưỡi liếm khắp mình chú nghé.

Tử Nhạc tìm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng của Vạn Trúc đâu, cảm thấy rất kỳ quái, bởi căn phòng đó chỉ có một cánh cửa, nhưng mới chỉ thấy Vạn Trúc đi vào mà không thấy đi ra. Sau khi ăn điểm tâm xong thì có người đến báo, nói rằng người bạn tốt Vạn Trúc sáng nay đã qua đời, tin này như sấm sét giữa trời quang.

Tử Nhạc vội vã đến phúng viếng bạn, giúp đỡ gia đình bạn xử lý hậu sự. Trong tâm Tử Nhạc luôn cảm thấy có điều nghi hoặc nhưng không thể lý giải: “Sáng sớm nay rõ ràng đã nhìn thấy Vạn Trúc huynh, lẽ nào lại là hoa mắt? Không thể! Sáng nay đầu óc rất tỉnh táo cơ mà”.

Nghĩ ngợi một lúc, Tử Nhạc chợt nhận ra, thời điểm nhìn thấy Vạn Trúc, cũng là lúc huynh ấy qua đời; rồi câu nói “Kiếp sau biến thành trâu để trả nợ”, và cả chiếc nơ bướm trên trên thân con nghé… Không còn nghi ngờ gì nữa, con nghé đó chính là do Vạn Trúc đầu thai thành.

Tử Nhạc vô cùng bi thương, rớt nước mắt nói: “Huynh trưởng, huynh đâu cần làm khổ mình như thế chứ? Ta đã nói là không cần phải trả rồi cơ mà, vì sao không nghe ta chứ, thật đáng thương cho huynh quá!”.

Từ đó, mỗi lần nhìn thấy chú nghé, trong lòng Tử Nhạc lại đau đớn không thôi, chỉ còn biết hết mực đối xử tốt với nó. Sau khi nuôi dưỡng chú nghé được một thời gian, Tử Nhạc không chịu nổi nỗi bi thương mỗi khi nhìn thấy vị huynh đệ của mình, liền quyết định bán con nghé.

Một ngày nọ, anh dắt con nghé ra chợ, rất nhiều người tới xem, nhưng đều trả giá 3 gánh thóc, nhiều hơn 1 thăng cũng không chịu, ít hơn một thăng cũng không cần. Vương Tử Nhạc liền minh bạch, Vạn Trúc huynh chỉ còn nợ ba gánh thóc, nên chú nghé con cũng chỉ có thể bán được với giá tương đương 3 gánh thóc mà thôi.

Mắc nợ thì phải trả, thiếu mệnh thì phải hoàn mệnh, đây chính là pháp lý của vũ trụ. Khi một người dường như nhận được một điều tốt gì đó của người khác, thì sau này phải hoàn trả. Khi một người làm tổn hại người khác, thì sẽ trả lại y như vậy.

Ý kiến bạn đọc (0)

Ảnh Đẹp

Yêu Thương

"Hận thù không thể hóa giải bởi hận thù mà bằng tình yêu thương; đây là chân lý muôn...

Sẻ Chia

"Hàng ngàn ngọn nến có thể được thắp sáng bởi một ngọn nến và cuộc đời của ngọn nến ấy không vì vậy mà ngắn...